Selected
extracts fromTƯ TƯỞNG No.1, published MARCH 1999:
|
Tác giả: CUNGÐÌNH THANH
|
Ðề Tài: TIẾNGCHIM GỌI ÐÀN
-THƯNGỎ 1
|
TIẾNG
CHIM GỌI ÐÀN
THƯ
NGỎ 1
----
Xin được gửi đến Qúi vị độc giả và Bằng hữu bốn phương. ------
Kính thưa Quí vị,
Các bạn rất thân mến,
Gần đây, người viết rất
vui mừng khi thấy trên báo chí, trên truyền thanh, truyền hình, trong những văn
kiện của các đoàn thể, đã có nhiều người để ý đến vai trò của văn hóa trong
công việc đánh đổ độc tài, xây dựng dân chủ đặng giải phóng tư tưởng để toàn
dân được phát huy trí tuệ, cùng góp sức, góp phần, xây dựng quê hương. Ðúng vậy,
nếu chính trị là đội quân tiền phong, là mũi dùi đột phá thành trì của độc tài,
thì văn hóa, mà cốt lại của văn hóa là tư tưởng, là đội quân chủ lực. Là đầu
não chỉ huy để hướng dẫn chính trị và nhất là, để tái thiết quốc gia một khi độc
tài không còn nữa. Hãy tưởng tượng một ngày nào đó, mà ngày ấy chắc cũng không
xa, khi cộng sản độc tài đã dứt thì chúng ta, những nhà lãnh đạo, những bậc thức
giả và toàn dân phải làm việc, phải tư duy theo đường hướng nào để đưa đất nước
tiến lên ngang tầm thời đại? Chúng ta phải tư duy theo lối cộng sản như các
sách viết theo lý luận Mác-xít của các tác giả theo cộng sản đã để lại trên quê
hương chúng ta sao? Và như thế thì chúng ta phải mất công đánh đổ chế độ cộng sản
làm gì? Hay quay lại theo các sách của các tác giả đã viết từ thời thực dân để
lại? Quay lại lối làm việc, lối suy nghĩ như thời quốc gia? Và như thế thì
"cũng như không" theo nhận định của đa số thức giả ngày nay. Hơn nữa,
những sách cũng cổ quá rồi, nhiều sách đã được khảo cổ học và các khoa học mới
chứng minh là không còn đúng nữa. Vậy tư duy theo cái gì? Tư duy theo lối thực
dụng và theo các triết lý hỗn tạp của những nước tạm dung chăng? Và như thế thì
sự chia rẽ vốn đã là một bệnh trầm kha trong cộng đồng người Việt sẽ trở nên khủng
khiếp biết là chừng nào?! Tương lai thực sự đen tối dù chúng ta đã phá bỏ được
độc tài cộng sản nếu chúng ta không kịp có những tài liệu về văn hóa, chủ yếu
là về tư tưởng để bù vào lỗ hổng khiếp đảm kia. đó là mục đích mà hôm nay người
viết mạo muội viết bức thư này gửi đến Quí vị. Từ lâu, người viết có ý muốn soạn
một quyển tư tưởng sử Việt Nam.
Nhưng khi tìm đến tài liệu thì thấy hãy còn quá nhiều khoảng trắng. Trong hoàn cảnh
như vậy, viết tư tưởng sử dường như còn sớm vì không thể không dùng đến những
suy đoán không có bằng chứng khoa học. Do đó, những trang sách cứ còn nằm mãi
trong đầu!
